Mục lục - 3 điều ▼
Điều 17. , Điều 58, Điều 38 Bộ luật Hình sự đối với bị cáo Đặng Thị C. Xử phạt
Đặng Thị C 07 (bảy) năm tù, thời hạn chấp hành hình phạt tù tính từ ngày tạm
giam 30/9/2020.
2. Về trách nhiệm dân sự: Buộc bị cáo Trịnh Thị H, bị cáo Đặng Thị C phải
liên đới bồi thường thiệt hại về danh dự, nhân phẩm và tổn thất tinh thần cho chị
Nguyễn Thị N1 số tiền 30.000.000đ (ba mươi triệu đồng); trách nhiệm cụ thể bị
cáo Đặng Thị C phải bồi thường 10.000.000đ (mười triệu đồng), bị cáo Trịnh Thị
H phải bồi thường 20.000.000đ (hai mươi triệu đồng).
Ngoài ra, bản án sơ thẩm còn tuyên về xử lý vật chứng, án phí và quyền
kháng cáo theo quy định pháp luật.
- Ngày 16/4/2021, bị cáo Đặng Thị C có đơn kháng cáo với nội dung xin
giảm nhẹ hình phạt.
- Ngày 16/4/2021, bị cáo Trịnh Thị H có đơn kháng cáo với nội dung xin
giảm nhẹ hình phạt.
- Ngày 21/4/2021, bị hại là chị Nguyễn Thị N1 có đơn kháng cáo quá hạn
với nội dung yêu cầu tăng mức bồi thường danh dự nhân phẩm, tổn thất tinh thần
lên mức 80.000.000 đồng và yêu cầu bồi thường các khoản tổn thất khác là
100.000.000 đồng.
Tại Quyết định giải quyết kháng cáo quá hạn số 36/2021/HSPT-QĐ ngày
17/7/2021, Tòa án nhân dân cấp cao tại Hà Nội đã chấp nhận đơn kháng cáo của
chị Nguyễn Thị N1.
Tại phiên tòa phúc thẩm:
Các bị cáo và bị hại là chị Nguyễn Thị N1 do ông Nguyễn Văn T1 đại diện
trình bày như sau:
- Các bị cáo C, H cùng trình bày nội dung như sau:
Các bị cáo thiếu hiểu biết pháp luật nên vô tình đã phạm tội, bản thân các
bị cáo chỉ mong muốn giúp cho chị N1 lấy được chồng và chính chị N1 cũng
mong muốn bị cáo giúp việc đó. Sau khi phạm tội, các bị cáo luôn thành khẩn
khai báo, thái độ ăn năn hối cải, các bị cáo đều có nhân thân tốt, từ trước đến nay
chưa từng vi phạm pháp luật; gia đình các bị cáo khó khăn, bản thân các bị cáo
đều là lao động chính trong gia đình đang nuôi con nhỏ. Bị cáo C có bố mẹ đẻ
-- 3 of 8 --
4
được tặng thưởng Huân, Huy chương, Bằng khen. Các bị cáo đề nghị Hội đồng
xét xử xem xét giảm hình phạt cho các bị cáo.
- Bị hại trình bày:
Xác nhận tại phiên tòa hôm nay, các bị cáo đã bồi thường cho bị hại toàn
bộ số tiền 30 triệu đồng như bản án hình sự sơ thẩm đã tuyên và bị hại tự nguyện
xin rút toàn bộ nội dung kháng cáo; đồng thời, đề nghị Hội đồng xét xử xem xét
giảm hình phạt cho các bị cáo.
Đại diện Viện kiểm sát nhân dân cấp cao tại Hà Nội sau khi phân tích nội
dung vụ án, đánh giá tính chất, mức độ nguy hiểm của hành vi phạm tội do bị cáo
gây ra, đánh giá các tình tiết tăng nặng, giảm nhẹ mà Tòa án cấp sơ thẩm đã áp
dụng đối với bị cáo thấy Tòa án cấp sơ thẩm đã xử đúng người, đúng tội, mức án
áp dụng đối với bị cáo là phù hợp. Tại phiên tòa phúc thẩm, các bị cáo đã bồi
thường cho bị hại toàn bộ số tiền 30 triệu đồng như bản án hình sự sơ thẩm đã
tuyên và bị hại tự nguyện xin rút toàn bộ nội dung kháng cáo, do có tình tiết mới
nên đề nghị Hội đồng xét xử áp dụng tình tiết giảm nhẹ quy định tại điểm b khoản
1 Điều 51 Bộ luật Hình sự cho các bị cáo và áp dụng Điều 348, Điều 355, Điều
357 Bộ luật Tố tụng hình sự, đình chỉ xét xử phúc thẩm đối với kháng cáo của bị
hại; chấp nhận kháng cáo của các bị cáo; sửa bản án hình sự sơ thẩm của Tòa án
nhân dân tỉnh Hải Dương theo hướng giảm một phần hình phạt cho các bị cáo
(giảm cho các bị cáo từ 6 tháng đến 01 năm tù).
Căn cứ vào các tài liệu, chứng cứ được thẩm tra công khai tại phiên tòa
phúc thẩm; căn cứ kết quả tranh luận tại phiên tòa, trên cơ sở xem xét đầy đủ, toàn
diện chứng cứ, ý kiến của Kiểm sát viên, của bị hại và các bị cáo.
NHẬN ĐỊNH CỦA TÒA ÁN:
[1] Hành vi, quyết định tố tụng của các cơ quan điều tra, truy tố, Điều tra
viên, Kiểm sát viên và người tiến hành tố tụng khác trong quá trình điều tra, truy
tố, xét xử tại cấp sơ thẩm đã thực hiện đúng về thẩm quyền, trình tự, thủ tục quy
định của Bộ luật Tố tụng hình sự. Quá trình điều tra, truy tố và tại phiên tòa, bị
cáo, người bị hại không có ý kiến hoặc khiếu nại về hành vi, quyết định của cơ
quan tiến hành tố tụng, người tiến hành tố tụng. Do đó, các hành vi, quyết định
của cơ quan tiến hành tố tụng, người tiến hành tố tụng đã thực hiện là hợp pháp.
[2] Về tội danh: Căn cứ vào lời khai của các bị cáo, của chị N1, người làm
chứng, Biên bản giao nhận người giữa Công an Móng Cái với tổ chức R, Giấy
chứng nhận về nước của Trạm quản lý xuất nhập cảnh Móng Cái và các tài liệu
chứng cứ khác có trong hồ sơ vụ án đã được thẩm tra tại phiên tòa, có căn cứ xác
định bị cáo H và C đã thực hiện hành vi phạm tội như sau:
[3] H biết đàn ông Trung Quốc có nhu cầu lấy phụ nữ Việt Nam làm vợ
thông qua người tên là T, quê ở tỉnh Bạc Liêu lấy chồng người Trung Quốc. T nói
với H mỗi trường hợp đưa được người sang Trung Quốc, T trả cho H 04 vạn nhân
dân tệ (tương đương với 120.000.000đ tiền Việt Nam). H bàn và thống nhất với
C: H có trách nhiệm tìm người, sắp xếp đi lại, ăn nghỉ, liên hệ người nhận bên
Trung Quốc và giá cả, còn C phụ trách phiên dịch, đưa người sang Trung Quốc,
-- 4 of 8 --
5
giao người và nhận tiền về đưa cho H, tiền trả cho C sẽ thống nhất sau. Nội dung
này tại phiên tòa cơ bản bị cáo H, C thừa nhận, chỉ khác so với giai đoạn điều tra
là: Bị cáo H khai sau khi bố chị N1 không đồng ý cho N1 lấy chồng Trung Quốc
thì H và C mới phân công nhau, C thì cho rằng do H nhờ C đưa chị N1 sang Trung
Quốc chứ không bàn bạc gì. Như vậy H và C có động cơ, mục đích là đưa phụ nữ
Việt Nam sang Trung Quốc giao cho T để T gả bán cho đàn ông Trung Quốc lấy
làm vợ và được nhận tiền; H và C không có chức năng môi giới trong việc lấy vợ
hoặc lấy chồng người nước ngoài, H và C không có ý thức đưa người khác trốn
đi nước ngoài và trong vụ án này thì bị hại là chị N1 được các bị cáo C, H coi như
một vật trao đổi để lấy tiền.
[4] Để thực hiện mục đích trên, ngày 03/01/2020, H và C đến nhà chị N1
hỏi nguyện vọng và thuyết phục chị N1 sang Trung Quốc lấy chồng, bằng thủ
đoạn: Nói với chị N1 việc đàn ông Trung Quốc rất chiều vợ, cuộc sống bên đó rất
sung sướng. Nếu chị N1 nhất trí lấy chồng Trung Quốc thì sẽ cho chị N1 xem mặt
chú rể và làm thủ tục kết hôn tại Việt Nam, chị N1 sẽ được số tiền sính lễ
60.000.000đ và còn được tiền gửi về cho gia đình. Nội dung này bị cáo H đều
thừa nhận, còn bị cáo C tại phiên tòa công nhận là có nói đàn ông Trung Quốc
chiều chuộng, cuộc sống sung sướng, các nội dung khác đều không biết. Chị N1
nghe H và C nói vậy nên mới đồng ý mặc dù bố mẹ chị N1 không nhất trí cho chị
N1 lấy chồng Trung Quốc. Ngày 06/01/2020, H cho người đến đón chị N1 đi Hà
Nội làm hộ chiếu. Ngày 07/01/2020, H bố trí đưa chị N1 lên Lạng Sơn, đồng thời
làm visa, đưa tiền cho C, bắt xe cho C lên Lạng Sơn gặp chị N1 ở nhà nghỉ Y.
Ngày 08/01/2020, H và C đưa chị N1 đi đến tỉnh Hà Nam - Trung Quốc giao chị
N1 cho T2 (là người của T) và C nhận 1.000 nhân dân tệ (theo chị N1 cung cấp),
số tiền còn lại chuyển H sau. Chị N1 bị người của T đưa đi gặp 01 người đàn ông
dự kiến lấy làm chồng nhưng chị N1 không nhất trí vì không phải người mà H và
C giới thiệu trong ảnh khi ở Việt Nam. Chị N1 biết là mình bị lừa nên liên hệ với
gia đình và người quen ở Trung Quốc để làm thủ tục trình báo với cơ quan chức
năng Trung Quốc. Ngày 26/3/2020, chị N1 được bàn giao cho lực lượng Biên
phòng Việt Nam tại cửa khẩu Móng Cái - Quảng Ninh, trong văn bản có ghi bàn
giao người bị bán sang Trung Quốc.
[5] Như vậy, bị cáo H và C bằng thủ đoạn lừa nói với chị N1 rằng kết hôn
với đàn ông Trung Quốc được gặp mặt chú rể, làm thủ tục kết hôn tại Việt Nam,
được tiền sính lễ, cuộc sống sung sướng, được tiền gửi về gia đình... Chị N1 tưởng
là thật nên đã đi theo C sang Trung Quốc và bị H, C bán lấy tiền. Bị cáo C trình
bày bị cáo không được H cho biết nội dung cụ thể của việc đưa chị N1 sang Trung
Quốc làm gì mà chỉ giúp H đi phiên dịch và cầm tiền về. Tuy nhiên tại các biên
bản lấy lời khai, bản tự khai trong giai đoạn điều tra, C thừa nhận C và H bàn nhau
đưa phụ nữ sang Trung Quốc lấy chồng để kiếm tiền và có sự phân công nhiệm
vụ của từng người, việc đưa người sang Trung Quốc được 04 vạn nhân dân tệ, C
và H không nói cho N1 biết; ngày 03/01/2020 ở nhà C, chị N1 bảo bố chị N1
không đồng ý nên không có đủ giấy tờ để lấy chồng Trung Quốc, H bảo chị N1
nếu không có giấy tờ thì dẫn chị N1 “đi chui” và bảo C đưa chị N1 đi thì C đồng
ý, C bảo chị N1 nếu có giấy tờ sang đó sẽ tốt hơn; H2 ở Lạng Sơn là người chở
-- 5 of 8 --
6
chị N đi đường khác sang Trung Quốc. Tại phiên tòa, bị cáo C thừa nhận trong
giai đoạn điều tra không bị ép cung, mớm cung, dùng nhục hình, khai báo tự
nguyện, đúng sự thật. Do đó, cơ cơ sở xác định giữa H và C có sự bàn bạc về việc
đưa phụ nữ sang Trung Quốc bán kiếm lời, C biết chị N1 không có đủ giấy tờ hợp
pháp nhưng vẫn đưa chị N1 sang Trung Quốc, giao cho người khác để nhận tiền.
C trình bày trước đây làm giúp việc ở Macau nhưng chỉ ở trong nhà, không biết
đường đi lối lại ở Trung Quốc nhưng vẫn nói với chị N1 rằng lấy chồng Trung
Quốc sung sướng để dụ dỗ, lừa chị N1 đồng ý cho C và H đưa chị N1 đi.
[6] Căn cứ vào hành vi các bị cáo đã thực hiện được mô tả như nêu trên,
căn cứ vào hậu quả là chị N1 bị các bị cáo Trịnh Thị H và Đặng Thị C đưa sang
Trung Quốc giao cho người đàn ông Trung Quốc để được nhận lợi ích vật chất là
tiền. Tòa án cấp sơ thẩm xét xử các bị cáo về tội “Mua bán người” theo điểm d
khoản 2 Điều 150 Bộ luật Hình sự và áp dụng mức hình phạt đối với các bị cáo
theo khung hình phạt là phù hợp.
[7] Xét kháng cáo của các bị cáo:
[8] Tòa án cấp sơ thẩm trong quá trình xét xử đánh giá vụ án đồng phạm
giản đơn, trong đó xác định bị cáo Trịnh Thị H có vai trò cao hơn bị cáo Đặng Thị
C. Đồng thời, trên cơ sở đánh giá các bị cáo không phải chịu tình tiết tăng nặng
trách nhiệm hình sự, các bị cáo được áp dụng tình tiết giảm nhẹ trách nhiệm hình
sự như: Thành khẩn khai báo, thái độ ăn năn hối cải, hai bị cáo đều có nhân thân
tốt, từ trước đến nay chưa từng vi phạm pháp luật, bị cáo C có bố mẹ đẻ được tặng
thưởng Huân, Huy chương, Bằng khen; từ đó, áp dụng mức hình phạt đối với bị
cáo H cao hơn mức hình phạt áp dụng đối với bị cáo C là đúng.
[9] Tại phiên tòa hôm nay, các bị cáo đã tác động gia đình bồi thường cho
người bị hại toàn bộ số tiền 30 triệu đồng như bản án sơ thẩm đã tuyên, bị hại trực
tiếp nhận tại phiên tòa xác nhận là đúng và tự nguyện rút toàn bộ nội dung kháng
cáo; đồng thời, đề nghị Hội đồng xét xử giảm hình phạt cho các bị cáo. Do tại
phiên tòa có tình tiết giảm nhẹ mới áp dụng cho các bị cáo được quy định tại điểm
b khoản 1, khoản 2 Điều 51 Bộ luật Hình sự và đánh giá trong vụ án này thấy phía
bị hại cũng có một phần lỗi khi tự nguyện để H và C đưa sang Trung Quốc nhằm
mục đích kết hôn với đàn ông nước sở tại, hy vọng được đổi đời, có cuộc sống
sung túc hơn. Hội đồng xét xử thấy có căn cứ áp dụng Điều 54 Bộ luật Hình sự,
giảm cho các bị cáo một phần hình phạt là đúng pháp luật.
[10] Xét kháng cáo của bị hại:
[11] Tại phiên tòa hôm nay, bị hại, đại diện theo ủy quyền của bị hại thừa
nhận đã nhận đủ số tiền 30 triệu đồng do các bị cáo bồi thường và tự nguyện xin
rút toàn bộ nội dung kháng cáo. Thấy đây là ý chí tự nguyện của phía bị hại nên
Hội đồng xét xử trên cơ sở đề nghị của đại diện Viện kiểm sát nhân dân cấp cao
tại Hà Nội, căn cứ Điều 348 Bộ luật Tố tụng hình sự quyết định đình chỉ xét xử
phúc thẩm đối với kháng cáo của bị hại.
[12] Tổng hợp những phân tích nêu trên, Hội đồng xét xử phúc thẩm thấy
có căn cứ chấp nhận kháng cáo của các bị cáo. Quan điểm của đại diện Viện kiểm
-- 6 of 8 --
7
sát nhân dân cấp cao tại phiên tòa là có căn cứ, được chấp nhận.
[13] Các phần quyết định khác của bản án sơ thẩm không có kháng cáo,
kháng nghị có hiệu lực pháp luật kể từ ngày hết thời hạn kháng cáo, kháng nghị.
Các bị cáo, bị hại không phải chịu án phí phúc thẩm.
[14] Vì các lẽ trên, căn cứ Điều 348, Điều 355, Điều 357 Bộ luật Tố tụng
hình sự, Luật Phí và lệ phí; Nghị quyết số 326/2016/UBTVQH14 ngày
30/12/2016 của Uỷ ban Thường vụ Quốc hội quy định về mức thu, miễn, giảm,
thu, nộp, quản lý và sử dụng án phí và lệ phí Tòa án.
QUYẾT ĐỊNH:
- Đình chỉ xét xử phúc thẩm đối với kháng cáo của chị Nguyễn Thị N1.
- Chấp nhận kháng cáo xin giảm hình phạt của các bị cáo Trịnh Thị H và
Đặng Thị C.
1. Tuyên bố các bị cáo Trịnh Thị H và Đặng Thị C phạm tội “Mua bán người”.
- Áp dụng điểm d khoản 2 Điều 150, các điểm b, s khoản 1, khoản 2 Điều 51,
Điều 17. , Điều 58, Điều 38 Bộ luật Hình sự. Xử phạt bị cáo Trịnh Thị H 08 (tám)
năm tù, thời hạn chấp hành hình phạt tù tính từ ngày tạm giữ, tạm giam
16/10/2020.
- Áp dụng điểm d khoản 2 Điều 150, các điểm b, s khoản 1, khoản 2 Điều 51,
Điều 17. , Điều 54, Điều 58 Bộ luật Hình sự. Xử phạt Đặng Thị C 06 (sáu) năm tù,
thời hạn chấp hành hình phạt tù tính từ ngày tạm giữ, tạm giam 30/9/2020.
2. Về trách nhiệm dân sự:
Xác nhận các bị cáo đã thực hiện xong việc bồi thường trách nhiệm dân sự
cho bị hại số tiền 30 triệu đồng theo quyết định của bản án hình sự sơ thẩm đã tuyên.
3. Các bị cáo, bị hại không phải nộp án phí hình sự phúc thẩm.
4. Các quyết định khác của bản án sơ thẩm không có kháng cáo, kháng nghị
có hiệu lực pháp luật kể từ ngày hết thời hạn kháng cáo, kháng nghị.
Bản án phúc thẩm có hiệu lực pháp luật kể từ ngày tuyên án.
NỘI DUNG ÁN LỆ
“[3] ... H và C có động cơ, mục đích là đưa phụ nữ Việt Nam sang Trung
Quốc giao cho T để T gả bán cho đàn ông Trung Quốc làm vợ và được nhận tiền;
H và C không có chức năng môi giới trong việc lấy chồng người nước ngoài, H
và C không có ý thức đưa người trốn đi nước ngoài và trong vụ án này thì bị hại
là chị N1 được các bị cáo C, H coi như một vật trao đổi để lấy tiền.
…
[5]… giữa H và C có sự bàn bạc về việc đưa phụ nữ sang Trung Quốc bán
kiếm lời, C biết chị N1 không có đủ giấy tờ hợp pháp nhưng vẫn đưa chị N1 sang
Trung Quốc, giao cho người khác để nhận tiền. C trình bày trước đây làm giúp
việc ở Macau nhưng chỉ ở trong nhà, không biết đường đi lối lại ở Trung Quốc
-- 7 of 8 --
8
nhưng vẫn nói với chị N1 rằng lấy chồng Trung Quốc sung sướng để dụ dỗ, lừa
chị N1 đồng ý cho C và H đưa chị N1 đi.
[6] Căn cứ vào hành vi các bị cáo đã thực hiện được mô tả như nêu trên,
căn cứ vào hậu quả là chị N1 bị các bị cáo Trịnh Thị H và Đặng Thị C đưa sang
Trung Quốc giao cho người đàn ông Trung Quốc để được nhận lợi ích vật chất
là tiền. Tòa án cấp sơ thẩm xét xử các bị cáo về tội “Mua bán người” theo điểm
d khoản 2 Điều 150 Bộ luật Hình sự và áp dụng mức hình phạt đối với các bị cáo
theo khung hình phạt là phù hợp.”
-- 8 of 8 --