“Nhật ký Đặng Thùy Trâm”: Bài tham gia Cuộc thi Đại sứ Văn hóa đọc năm 2024 cấp Đại học Quốc gia Hà Nội
👁 1 lượt xem↓ 0 lượt tải qua VietLexVietLex bảo vệ quyền riêng tư của bạn — không tracking, không chia sẻ thông tin tải về cho bên thứ ba.
📑 Trích dẫn đầy đủ (citation)
APA-like:
Nguyễn, Phan Thủy Tiên (2024). “Nhật ký Đặng Thùy Trâm”: Bài tham gia Cuộc thi Đại sứ Văn hóa đọc năm 2024 cấp Đại học Quốc gia Hà Nội. Book Review, ĐHQG Hà Nội. http://repository.vnu.edu.vn/handle/VNU_123/170761
Việt Nam (chuẩn TCVN 5453:1991):
Nguyễn, Phan Thủy Tiên. “Nhật ký Đặng Thùy Trâm”: Bài tham gia Cuộc thi Đại sứ Văn hóa đọc năm 2024 cấp Đại học Quốc gia Hà Nội. Book Review, 2024. ĐHQG Hà Nội. Truy cập từ http://repository.vnu.edu.vn/handle/VNU_123/170761.
Tóm tắt
“Nhật Ký Đặng Thuỳ Trâm” là tập nhật ký của nữ liệt sĩ - bác sĩ Đặng Thuỳ Trâm. Chị đã gác lại mọi ước mơ, hoài bão và tình yêu lứa đôi để xung phong vào chiến trường, tự nguyện dấn thân cùng kề vai sát cánh với quân và nhân dân ta chiến đấu một cách anh hùng “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”, bảo vệ nền độc lập tự do của dân tộc. Điều đó, được thể hiện đậm nét qua từng trang nhật ký chị Thùy Trâm viết tại chiến trường trong thời bom đạn, khói lửa, tuy khốc liệt, đau thương nhưng vẫn sáng ngời ngọn lửa khát khao, cháy bỏng vì nền hòa bình, độc lập, tự do của dân tộc Việt Nam. Qua từng trang nhật ký đã hiện rõ hơn tâm hồn của một người con gái Việt Nam đẹp đẽ, kiên trung. Những vò xé, day dứt về tình yêu và những quan hệ cuộc sống, rồi nổi lên là nỗi nhớ gia đình khiến chị trở thành một con người rất đặc biệt nhưng cũng rất bình dị. Lao vào chiến tranh lúc ấy không chỉ là nghĩa vụ mà còn là niềm ao ước, là vinh dự, tự hào góp phần nhỏ bé của mình giành lại nền độc lập, hòa bình cho dân tộc Việt Nam, nơi mà “mỗi người dân đều là dũng sĩ diệt Mỹ, mỗi mảnh đất đều thấm máu kẻ thù, mỗi gia đình đều mang nặng khăn tang mà vẫn kiên cường chiến đấu với niềm tin lạc quan kỳ lạ”. Với chị, “dù còn hay mất cũng là những ngày vui bất tận khi hòa bình chân chính trở lại trên đất nước chúng ta... Nước mắt chúng ta đã chảy nhiều rồi, xương máu cũng đổ nhiều rồi. Chúng ta có tiếc gì đâu để đổi lấy độc lập tự do”.