CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Độc lập - Tự do - Hạnh phúcQuảng Ngãi, ngày 02 tháng 11 năm 2021
NGHỊ QUYẾT
CỦA HỘI NGHỊ TỈNH ỦY LẦN THỨ 5 KHÓA XX về đẩ y mạ nh phát triển du lịch, từng bước trở thành ngành kinh tế mũi nhọn -----
I. Tình hình và nguyên nhân
1. Sau 5 năm thực hiện Nghị quyết số 04-NQ/TU ngày 19/10/2016 của
Tỉnh ủy khóa XIX về phát triển dịch vụ, du lịch tỉnh Quảng Ngãi giai đoạn
2016 – 2020 (sau đây viết tắt là Nghị quyết 04), ngành du lịch tỉnh đã đạt
được những kết quả tích cực. Nhận thức của các cấp ủy, chính quyền, các
tầng lớp nhân dân về phát triển du lịch được nâng lên. Du lịch biển, đảo có
bước phát triển. Kết cấu hạ tầng du lịch được quan tâm đầu tư phát triển;
bước đầu hình thành một số khu du lịch sinh thái, nghỉ dưỡng, tạo nên diện
mạo mới trong phát triển du lịch, góp phần chuyển dịch cơ cấu lao động, phát
triển kinh tế - xã hội của tỉnh.
2. Tuy nhiên, bên cạnh những kết quả đạt được, phát triển du lịch còn
chậm, chưa tương xứng với tiềm năng và lợi thế của tỉnh. Công tác quy hoạch
và quản lý quy hoạch còn nhiều bất cập; hạ tầng kết nối và cơ sở vật chất
phục vụ phát triển du lịch thiếu đồng bộ, chưa đáp ứng được yêu cầu; một số
dự án đăng ký đầu tư nhưng triển khai chậm, kéo dài, hiệu quả đầu tư thấp,
gây lãng phí tài nguyên. Các loại hình du lịch chậm phát triển, khả năng cạnh
tranh chưa cao, thiếu các sản phẩm du lịch đặc trưng và các dịch vụ chất
lượng cao để giữ chân du khách; doanh thu từ du lịch đạt thấp và chiếm tỷ
trọng nhỏ trong cơ cấu kinh tế của tỉnh. Hầu hết các chỉ tiêu phát triển du lịch
không đạt chỉ tiêu mà Nghị quyết 04 đã đề ra. Công tác tuyên truyền, quảng
bá, xúc tiến du lịch còn hạn chế; vai trò của cộng đồng trong phát triển du
lịch chưa được phát huy đúng mức; sự liên kết, hợp tác phát triển du lịch giữa
các địa phương trong tỉnh và giữa tỉnh với các tỉnh, thành phố chưa cao,…
Những tồn tại, hạn chế nêu trên là do một số nguyên nhân chủ yếu sau:
(1) Một số cấp ủy đảng, chính quyền và doanh nghiệp chưa nhận thức đầy đủ
về vị trí, vai trò ngành dịch vụ, du lịch trong phát triển kinh tế - xã hội; chưa
quan tâm đúng mức đến nhiệm vụ phát triển dịch vụ, du lịch ở địa phương.
(2) Công tác quản lý nhà nước về du lịch có mặt còn hạn chế. Nguồn nhân
lực du lịch tuy được quan tâm đào tạo, bồi dưỡng nhưng chưa đáp ứng yêu
cầu phát triển. Thiếu chiến lược phát triển du lịch ở các vùng có tiềm năng;
môi trường đầu tư chưa thực sự hấp dẫn để thu hút các doanh nghiệp lớn. (3)
Trình bày theo thể thức NĐ 30/2020/NĐ-CP. Đối chiếu PDF gốc trên đầu trang.