Trong Luật này, các từ ngữ dưới đây được hiểu như sau:
1. Vi phạm hành chính là hành vi có lỗi do cá nhân, tổ chức thực hiện, vi
phạm quy định của pháp luật về quản lý nhà nước mà không phải là tội phạm và
theo quy định của pháp luật phải bị xử phạt vi phạm hành chính.
2. Xử phạt vi phạm hành chính là việc người có thẩm quyền xử phạt áp dụng hình
thức xử phạt, biện pháp khắc phục hậu quả đối với cá nhân, tổ chức thực hiện hành vi
vi phạm hành chính theo quy định của pháp luật về xử phạt vi phạm hành chính.
3. Biện pháp xử lý hành chính là biện pháp được áp dụng đối với cá nhân vi
phạm pháp luật về an ninh, trật tự, an toàn xã hội mà không phải là tội phạm, bao
gồm biện pháp giáo dục tại xã, phường, đặc khu2; đưa vào trường giáo dưỡng;
đưa vào cơ sở giáo dục bắt buộc và đưa đi cai nghiện bắt buộc3.
4. Biện pháp thay thế xử lý vi phạm hành chính là biện pháp mang tính giáo
dục được áp dụng để thay thế cho hình thức xử phạt vi phạm hành chính hoặc biện
pháp xử lý hành chính đối với người chưa thành niên vi phạm hành chính, bao
gồm biện pháp nhắc nhở, biện pháp giáo dục dựa vào cộng đồng4 và biện pháp
quản lý tại gia đình.
5.5 Tái phạm là việc cá nhân, tổ chức đã bị ra quyết định xử phạt vi phạm
hành chính nhưng chưa hết thời hạn được coi là chưa bị xử phạt vi phạm hành
chính mà lại thực hiện hành vi vi phạm hành chính đã bị xử phạt; cá nhân đã bị ra
quyết định áp dụng biện pháp xử lý hành chính nhưng chưa hết thời hạn được coi
“Căn cứ Hiến pháp nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam đã được sửa đổi, bổ sung
một số điều theo
Nghị quyết số 203/2025/QH15;
Quốc hội ban hành Luật Phòng, chống ma túy.”.
2 Cụm từ “xã, phường, thị trấn” được thay thế bằng cụm từ “xã, phường, đặc khu” theo
quy định tại điểm a khoản 28 Điều 1 của Luật số 88/2025/QH15 sửa đổi, bổ sung một số điều
của Luật Xử lý vi phạm hành chính, có hiệu lực kể từ ngày 01 tháng 7 năm 2025.
3 Cụm từ “đưa vào cơ sở cai nghiện bắt buộc” được thay thế bằng cụm từ “đưa đi cai
nghiện bắt buộc” theo quy định tại khoản 8 Điều 54 của Luật Phòng, chống ma túy số
120/2025/QH15, có hiệu lực kể từ ngày 01 tháng 7 năm 2026.
4 Cụm từ “, biện pháp giáo dục dựa vào cộng đồng” được bổ sung theo quy định tại điểm
a khoản 72 Điều 1 của Luật số 67/2020/QH14 sửa đổi, bổ sung một số điều của Luật Xử lý vi
phạm hành chính, có hiệu lực kể từ ngày 01 tháng 01 năm 2022.
5 Khoản này được sửa đổi, bổ sung theo quy định tại khoản 1 Điều 1 của Luật số
67/2020/QH14 sửa đổi, bổ sung một số điều của Luật Xử lý vi phạm hành chính, có hiệu lực
kể từ ngày 01 tháng 01 năm 2022.
-- 3 of 94 --
CÔNG BÁO/Số 222/Ngày 16-04-2026 59
là chưa bị áp dụng biện pháp xử lý hành chính mà lại thực hiện hành vi thuộc đối
tượng bị áp dụng biện pháp xử lý hành chính đó.
6. Vi phạm hành chính nhiều lần là trường hợp cá nhân, tổ chức thực hiện
hành vi vi phạm hành chính mà trước đó đã thực hiện hành vi vi phạm hành chính
này nhưng chưa bị xử lý và chưa hết thời hiệu xử lý.
7. Vi phạm hành chính có tổ chức là trường hợp cá nhân, tổ chức câu kết với
cá nhân, tổ chức khác để cùng thực hiện hành vi vi phạm hành chính.
8. Giấy phép, chứng chỉ hành nghề là giấy tờ do cơ quan nhà nước, người có
thẩm quyền cấp cho cá nhân, tổ chức theo quy định của pháp luật để cá nhân, tổ
chức đó kinh doanh, hoạt động, hành nghề hoặc sử dụng công cụ, phương tiện.
Giấy phép, chứng chỉ hành nghề không bao gồm giấy chứng nhận đăng ký kinh
doanh, chứng chỉ gắn với nhân thân người được cấp không có mục đích cho phép
hành nghề.
9. Chỗ ở là nhà ở, phương tiện hoặc nhà khác mà công dân sử dụng để cư
trú. Chỗ ở thuộc quyền sở hữu của công dân hoặc được cơ quan, tổ chức, cá nhân
cho thuê, cho mượn, cho ở nhờ theo quy định của pháp luật.
10. Tổ chức là cơ quan nhà nước, tổ chức chính trị, tổ chức chính trị - xã hội,
tổ chức chính trị xã hội nghề nghiệp, tổ chức xã hội, tổ chức xã hội nghề nghiệp,
tổ chức kinh tế, đơn vị vũ trang nhân dân và tổ chức khác được thành lập theo quy
định của pháp luật.
11. Tình thế cấp thiết là tình thế của cá nhân, tổ chức vì muốn tránh một nguy
cơ đang thực tế đe dọa lợi ích của Nhà nước, của tổ chức, quyền, lợi ích chính
đáng của mình hoặc của người khác mà không còn cách nào khác là phải gây một
thiệt hại nhỏ hơn thiệt hại cần ngăn ngừa.
12. Phòng vệ chính đáng là hành vi của cá nhân vì bảo vệ lợi ích của Nhà
nước, của tổ chức, bảo vệ quyền, lợi ích chính đáng của mình hoặc của người khác
mà chống trả lại một cách cần thiết người đang có hành vi xâm phạm quyền, lợi
ích nói trên.
13. Sự kiện bất ngờ là sự kiện mà cá nhân, tổ chức không thể thấy trước
hoặc không buộc phải thấy trước hậu quả của hành vi nguy hại cho xã hội do
mình gây ra.
14. Sự kiện bất khả kháng là sự kiện xảy ra một cách khách quan không thể
lường trước được và không thể khắc phục được mặc dù đã áp dụng mọi biện pháp
cần thiết và khả năng cho phép.
15. Người không có năng lực trách nhiệm hành chính là người thực hiện
hành vi vi phạm hành chính trong khi đang mắc bệnh tâm thần hoặc một bệnh
khác làm mất khả năng nhận thức hoặc khả năng điều khiển hành vi của mình.
-- 4 of 94 --
CÔNG BÁO/Số 222/Ngày 16-04-2026 60
16.6 (được bãi bỏ)
17. Người đại diện hợp pháp bao gồm cha mẹ hoặc người giám hộ, luật sư,
trợ giúp viên pháp lý.